Hướng dẫn làm bài văn mẫu Nghị luận xã hội về câu nói Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương lớp 9 hay nhất.

Không ai sinh ra đã là người hoàn hảo, do vậy chúng ta cần luôn luôn hoàn thiện mình qua từng ngày. Tuy nhiên, có những người dường như không muốn hoàn thiện bản thân. Họ cẩu thả trong mọi việc. Nhà văn Nam Cao đã nói rằng sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương. Câu nói này khiến chúng ta phải suy ngẫm rất nhiều. Chỉ vì cẩu thả mà bị đánh giá là bất lương thì liệu có nặng quá không? Bằng cách tham khảo bài văn mẫu Nghị luận xã hội về câu nói Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương chính là một sự bất lương, các em sẽ có được câu trả lời cho mình.

Nghị luận xã hội về câu nói Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương – Bài làm 1

Nhắc đến nhà văn Nam Cao, chúng ta nhớ đến những tác phẩm như Chí Phèo, Lão Hạc, Đôi mắt, Đời thừa,… Trong mỗi tác phẩm của mình Nam Cao đều gửi gắm vào đó những triết lý sâu xa. Như trong tác phẩm Đời Thừa, Nam Cao có viết: “Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương”. Đối với Nam Cao, dù làm bất cứ công việc gì, chúng ta cũng cần có trách nhiệm với nó. Giống như Nam Cao, nhà văn luôn có trách nhiệm với công việc viết lách của mình, có trách nhiệm với từng câu chữ mà ông viết ra.

Sự cẩu thả đó chính là sự thiếu trách nhiệm trong công việc, chỉ làm qua loa, đại khái cốt cho xong chứ không quan tâm đến kết quả ra sao. Còn sự bất lương dùng để chỉ những người vô lương tâm. Người làm việc bất lương thường gây nên những hệ quả xấu, thậm chí ảnh hưởng đến cả tính mạng của người khác. Về cơ bản sự cẩu thả và sự bất lương đều có ý nghĩa phê phán việc làm không đúng của con người. Tuy nhiên, sự cẩu thả phê phán ở mức độ nhẹ còn sự bất lương ở mức độ lớn. Nhưng khi Nam Cao nói sự cẩu thả trong nghề nghiệp chính là sự bất lương thì có nghĩa ông đang phê phán sự cẩu thả đồng thời nêu lên tầm quan trọng của việc mỗi người phải có trách nhiệm với công việc mà mình đang làm.

Trong xã hội của chúng ta có rất nhiều nghề nghiệp khác nhau. Ví dụ như nghề giáo, bác sĩ, công an, lái xe, công nhân,… Để được làm nghề chúng ta đều phải học tập một cách chăm chỉ. Từ những ngày đầu tiên bước chân vào ghế nhà trường, chúng ta phải tập trung vào việc học để tích lũy kiến thức cho bản thân mình. Rồi sau khi rời khỏi ghế trường phổ thông, ai cũng phải học chuyên sâu để có thể hành nghề. Chẳng hạn như bác sĩ phải học 6 năm đại học rồi phải học thêm hơn nữa mới có thể cứu chữa được bệnh nhân. Người lái xe muốn lái xe tham gia giao thông cũng phải học để có bằng. Không có công việc gì mà không cần đến chuyên môn.

Thử lấy ví dụ về sự cẩu thả trong một nghề nghiệp bất kì chúng ta sẽ càng hiểu rõ hơn về câu nói của nhà văn Nam Cao. Một người bác sĩ nếu cẩu thả trong khám bệnh có thể dẫn đến việc chẩn đoán sai, điều trị sai gây ảnh hưởng đến tính mạng của bệnh nhân. Người lái xe nếu cẩu thả sẽ làm ảnh hưởng đến chính bản thân mình và cả những người đang tham gia giao thông. Một giáo viên nếu cẩu thả sẽ không truyền đạt được cho học sinh đầy đủ kiến thức.

Mới đây nhất, một cô monitor ở một trường tiểu học nằm trên địa bàn thành phố Hà Nội đã bỏ quên học sinh trên xe đưa đón của trường. Hậu quả là em học sinh 6 tuổi đã phải bỏ mạng trên xe. Sự việc đau lòng này khiến cả xã hội lên án về sự cẩu thả, thiếu trách nhiệm trong công việc mà cô monitor này đảm nhiệm.

Qua đây ta có thể khẳng định thêm một lần nữa sự cẩu thả trong bất cứ nghề nào cũng là một sự bất lương. Là học sinh tôi và các bạn hãy có trách nhiệm với việc học của mình cũng là có trách nhiệm với chính cuộc đời của mình. Chỉ cần mỗi người đều có ý thức với việc mà mình đang làm thì sẽ hạn chế được rất nhiều điều không hay.

Nghị luận xã hội về câu nói Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương – Bài làm 2

“Nếu là con chim chiếc lá

Thì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh.”

Nếu như con chim thờ ơ với tiếng hót, chiếc lá “ cẩu thả” với màu xanh của mình thì có lẽ một đời chim, một đời lá chẳng có sắc, lên hương, chẳng để lại được gì cho cuộc sống này. Nam Cao ý thức từ tận sâu trách nhiệm của một nhà văn, một người làm một nghề, muốn đem cả lòng mình, cả tâm huyết của mình ra để nhìn nhận lại một cách nghiêm khắc những thái độ vô trách nhiệm với nghề khi nói rằng: “ Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương.”

“Cẩu thả” là tính từ dùng để phê phán những người luôn thờ ơ, hời hợt, thiếu trách nhiệm, làm cho có, làm cho xong mà không quan tâm đến chất lượng của công việc mình đang làm. “ Bất lương” hiểu một cách trực tiếp là vô lương tâm, đi ngược với đạo lý làm người, làm những việc xấu, có thể gây nên những hậu quả khôn lường. Hai từ ngữ có nghĩa ở những mức độ khác nhau lại được đặt cạnh nhau cùng một câu nói của Nam Cao giúp ông thể hiện dứt khoát thái độ phê phán đối với sự cẩu thả trong một nghề, cũng là khẳng định tầm quan trọng của ý thức trách nhiệm trong công việc mình làm.

Sinh ra trên cuộc đời, mỗi người mang trong mình một sứ mệnh khác nhau: người này làm bác sĩ, người kia làm thầy giáo,…, người ta còn gọi ấy là một nghề. Mà nói đến một nghề là nói đến sự chuyên sâu, toàn vẹn, có ảnh hưởng sâu sắc đến một hay nhiều lĩnh vực trong cuộc sống. Vậy nên, một người thợ chưa lành nghề không phải là thợ. Một người thợ thực sự không chỉ làm nghề bằng kĩ năng, chuyên môn mà bằng cả niềm đam mê, lòng tâm huyết với công việc mình đã chọn. Có lẽ vậy mà sự cẩu thả không bao giờ được chấp nhận đối với tất cả mọi nghề.

Nhưng không chỉ vậy, câu thả trong còn là một sự bất lương. Đó không phải một cách nói cường điệu của Nam Cao mà chính nó được rút ra từ những trải nghiệm của một người nghệ sĩ yêu nghề, tâm huyết với nghề. Như nhân vật Hộ hay những nhân vật tri thức khác trong truyện Nam Cao, họ luôn coi nghề văn là lý tưởng sống, là đam mê, là cuộc đời, là phản chiếu của những nguyên tắc sống trong cuộc đời họ. Nếu anh lấy bác ái làm cách sống, con người mình trong cuộc sống thì chính những tác phẩm anh viết ra sẽ là tuyên ngôn về tinh thần nhân văn, nhân đạo. Nghề một phần nào đó cũng là người trong đó. Cẩu thả với chính nghề của mình là làm nguệch ngoạc đi chân dung của chính mình. Hơn nữa, mỗi ngành, mỗi nghề, mỗi việc làm , hành động của con người đều có ảnh hưởng sâu sắc không chỉ đến bản thân chúng ta mà còn đến những người xung quanh. Những người cẩu thả tuy đôi lúc chẳng cố ý gây ra những hành động xấu xa, hay chẳng ý thức được hết những việc mình đang làm nhưng xét đến cùng hậu quả nhận về lại khủng khiếp chẳng kém hành động của những kẻ lòng lang dạ sói. Một bác sĩ cẩu thả mà hậu quả của nó có thể tương đương với hành động của một tên giết người; một người giáo viên cẩu thả hậu quả khác nào chính sách “ngu dân“ của kẻ địch thời xâm lược nước ta; và tương tự, một nhà văn cũng vậy. Bác Hồ xưa từng nói: “ ó tài mà không có đức là người vô dụng/ Có đức mà không có tài làm việc gì cũng có.” Để trở thành một con người chân chính, để ngày càng hoàn thện mình hơn, mỗi người cần bắt đầu xây dựng, phát triển ở hai nền tảng chính là đức và tài. Qúa trình nỗ lực không ngừng nghỉ mới khiến thời gian không thể rửa trôi mọi giá trị và mọi cố gắng của bản thân chúng ta. Ngừng nỗ lực, ngừng cố gắng chính là một sự cẩu thả- con đường ngắn nhất dẫn đến sự bất lương.

Tố Hữu lại viết: “ Than ôi, sống đẹp là gì hỡi bạn.” Mỗi người trước khi làm một việc gì hãy tự hỏi mình rằng mình đã sống đẹp hay chưa, đã cốn hiến hết mình hay chưa, hay còn thờ ơ, còn tính toán, còn vụ lợi. Hãy gạt bỏ hết những bức tường ngăn cách ấy để đến gần hơn với những hành động tốt đẹp, trọn vẹn hơn, vì một sứ mệnh cao cả, vì một xã hội tươi sáng hơn.

Bài văn hay Nghị luận xã hội về câu nói Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương

Nghị luận xã hội về câu nói Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương – Bài làm 3

Trong cuộc sống của chúng ta, mỗi người đều có một vai trò riêng, một nhiệm vụ riêng, một nghề nhiệp riêng. Mỗi người chỉ cần hoàn thành tốt vai trò của mình, cũng đã là một người công dân tốt, góp sức của mình vào công cuộc xây dựng đất nước. Tuy nhiên, có rất nhiều người chỉ làm cho xong, làm qua loa chứ không hề có tâm huyết với nghề. Trong tác phẩm “Đời thừa”, nhà văn Nam Cao có viết: “Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương”. Đó chính là lời cảnh tỉnh về việc một số người không có trách nhiệm với công việc của mình.

Đầu tiên chúng ta cần hiểu như thế nào là sự cẩu thả? Đó chính là khi một người làm việc một cách hời hợt, không nghiêm túc, không có trách nhiệm, chỉ qua loa, không chú tâm chăm chút cho việc làm của mình và không quan tâm đến kết quả của công việc.  Tiếp đó, thế nào là sự bất lương? Bất lương là một từ để chỉ việc làm xấu, trái với lương tâm của một người nào đó. Như vậy, nhà văn coi việc cẩu thả trong nghề là một việc làm xấu, trái với đạo đức. Việc không có tinh thần trách nhiệm trong công việc của mình gây ảnh hưởng xấu đến những người xung quanh và toàn xã hội cũng được coi là một việc bất lương, của một người bất lương.

Câu nói trên của nhà văn là vô cùng đúng đắn. Một người không có trách nhiệm với công việc của mình, cũng là một người không có trách nhiệm với những người xung quanh. Làm việc một cách qua loa sẽ gây nên những hậu quả vô cùng nghiêm trọng. Có một người dân lương thiện, chỉ vì quan tòa xử án sai, những người tìm chứng cứ không có trách nhiệm, đã dẫn đến việc người dân ấy phải sống mười năm trong tù, phải chịu biết bao cay đắng, tủi nhục, xa lánh, kì thị từ nhưng người xung quanh. Và mười năm sau, khi bác ấy được ra tù, mặc dù đã được đền bù, nhưng số tiền ít ỏi ấy, làm cách nào để bù lại mười năm oan ức của bác ấy? Một người bác sĩ để quên dao mổ trong bụng của người bệnh, rồi sau đó lại phải thực hiện phẫu thuật lại để lấy dao mổ ra. Hãy nghĩ đến, nếu tất cả mọi người đều không phát hiện ra, thì sẽ dẫn đến hậu quả như thế nào? Một người giáo viên, nếu không chuẩn bị bài giảng kĩ, không cập nhật những kiến thức mới, dẫn đến việc giảng bài khô khan, thiếu hụt kiến thức mới cho học sinh. Cả một thế hệ tương lai của đất nước, nếu như được giảng dạy như thế, thì có thể nào phát triển hay sẽ thui chột mà chẳng kịp lớn lên? Hay trong chính nghề văn của nhà văn Nam Cao, sự cẩu thả cũng là một sự vô cùng bất lương. Văn học có một sự ảnh hưởng vô cùng lớn đến người đọc. Vì thế, một nhà văn cần phải chắt lọc, tìm hiểu kĩ lưỡng, để đưa đến cho độc giả của mình những bài văn chau chuốt nhất, không viết những thứ có thể gây cho người đọc những ý tưởng sai lầm, dẫn đến sự lệch lạc về tư tưởng.

Như vậy, mỗi người trong chúng ta, cần xác định cho mình một tư tưởng đúng đắn về cách sống, cách làm việc của mình. Cần phải có trách nhiệm với nghề nghiệp của mình, để công việc đạt được kết quả tốt nhất, đem lại hiệu quả cho cả mình và những người xung quanh. Có như thế, mỗi người chúng ta mới có thể đóng góp cho việc xây dựng quê hương, đất nước.

Đại thi hào Nguyễn Du đã nói: “ Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài”. Một người có tâm với nghề, đặt hết tâm huyết vào công việc của mình, thì dù sớm hay muộn cũng có thể thành công. Còn nếu ngay cả một người có tài, mà không có cái tâm, luôn làm việc qua loa, cẩu thả thì rồi cũng sẽ có một ngày phải nhận lấy hậu quả không tốt.

Nghị luận xã hội về câu nói Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương – Bài làm 4

Trong cuộc sống, có rất nhiều ngành nghề để chúng ta lựa chọn: có người muốn trở thành nhà kinh doanh giỏi, có người muốn trở thành bác sỹ, có người muốn trở thành người thợ vẽ để vẽ ra được những tác phẩm kiệt tác, có người muốn trở thành người nông dân giỏi… Nhưng dù bạn là ai, ước mơ như thế nào, ước mơ ấy có thành sự thật hay bạn chuyển sang một ngành nghề khác thì bạn cũng phải toàn tâm toàn ý vào công việc, như vậy bạn mới có thể đạt được thành công trên con đường mình đang đi. Nhà văn Nam Cao đã đúc kết cho bạn đọc một quan niệm sống: “Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương” – câu nói đó như là một chân lý giúp mỗi người nhìn lại những việc mình đang làm và giúp chúng ta hoàn thiện bản thân hơn trong công việc mà mình đã chọn lựa.

Từ cẩu thả trong câu nói của nhà văn Nam Cao có nghĩa là làm việc gì cũng không đến nơi đến chốn, không cẩn thận, chỉ cốt cho xong; từ bất lương có nghĩa là không lương thiện, làm việc trái với lương tâm. Như vậy, nhà văn Nam Cao đã nhắn nhủ với bạn đọc rằng: Chúng ta cần phải làm việc một cách chăm chỉ, phải cố gắng bỏ nhiều tâm huyết vào công việc chúng ta đang làm, đừng làm nó với một thái độ thờ ơ, một hành động qua loa, đại khái như thế là chính chúng ta đang làm việc trái với lương tâm, sẽ gây tổn thất không chỉ cho cá nhân mà gây hại đến tất cả mọi người xung quanh.

Để tiến hành một ca mổ phẫu thuật, bác sỹ cần trang bị cho mình một hành trang kiến thức cùng với nó là hành trang về tâm đức. Bởi vì xã hội hiện nay, bên cạnh những bác sỹ có tấm lòng quảng đại, luôn coi trọng câu nói: “Lương y như từ mẫu” thì cũng có một số bác sỹ chạy theo đồng tiền, vì đồng tiền mà đánh đổi cả mạng sống của con người. Đó chính là sự cẩu thả trong công việc, vị bác sỹ đã lấy đồng tiền để làm thước đo cho lương tâm nghề nghiệp của mình, đã chà đạp lên chính hai từ mà người đời vẫn thường gọi là “bác sỹ”.

Hay nhìn vào một mảnh vườn, thửa ruộng, chúng ta có thể đánh giá được đâu là bác nông dân làm việc chăm chỉ, đâu là bác nông dân lười biếng. Một người nông dân cần cù sẽ có những mảnh vườn tươi tốt, màu mỡ; còn những mảnh vườn cằn cỗi, hoa màu kém phát triển thì chứng tỏ chủ nhân là người không biết chăm sóc đến mảnh vườn của mình. Khi đến mùa thu hoạch, những mảnh vườn màu mỡ sẽ giúp cho bác nông dân có một vụ mùa bội thu, có những khoản tiền lớn để lo toan cho cuộc sống gia đình, dành những đồng tiền chứa đầy những giọt mồ hôi ấy để cho con cái ăn học. Còn mảnh vườn cằn cỗi, không có người chăm sóc, sẽ không mang lại lợi ích gì cho bác nông dân, họ chỉ biết khóc, biết hối hận khi mình đã bỏ bê công việc đồng áng, cuộc sống khó khăn sẽ lại đến với gia đình bác nông dân không chăm chỉ kia.

Qua hai dẫn chứng trên giúp chúng ta nhận ra rằng: dù bạn là bác sỹ được cả xã hội tôn trọng, hay bạn là một bác nông dân lúc nào cũng chân lấm tay bùn thì bạn vẫn là niềm tự hào của gia đình, bạn bè, xã hội khi bạn luôn biết làm việc cần mẫn, luôn biết học hỏi kinh nghiệm và có một tấm lòng bác ái. Đừng làm việc không có trách nhiệm, đừng lấy vật chất làm lẽ sống vì khi đó dù bạn là bác sỹ, giáo viên, công an,… thì bạn cũng bị người đời chê cười.

Theo bản thân tôi, để làm những việc không bất lương thì cần phải hình thành cho mình những thói quen tốt ngay từ khi còn nhỏ: một đứa trẻ khi chơi xong đồ chơi cần phải biết dạy nó cất đồ chơi vào nơi quy định khi chơi xong, qua đó hình thành cho đứa trẻ tính ngăn nắp, có trách nhiệm với món đồ chơi của mình. Hay trước khi đi ngủ cần phải học bài, soạn sách vở, đồ dùng học tập để sáng mai dậy không phải luống cuống đi tìm chúng, khi đó hình thành cho các cô cậu học trò tính cẩn thận, làm chủ được thời gian. Lớn lên một chút, khi làm việc theo nhóm, bạn cần phải làm việc một cách tích cực, đưa ra chứng kiến của bản thân để thuyết phục mọi người đừng đùn đẩy trách nhiệm cho các thành viên khác, qua đó hình thành nên cho bạn tính đoàn kết, luôn làm chủ kiến thức của mình…Khi đã trưởng thành, tôi tin với những tính cách mà bạn đã hình thành từ nhỏ đến lớn sẽ giúp rất nhiều trong công việc khi bạn chọn bất cứ nghề nghiệp gì.

Qua câu nói của Nam Cao đã giúp tôi hiểu rằng, nghề nghiệp nào cũng như nhau đừng tự hào khi giới thiệu bố mẹ tôi là một doanh nhân thành đạt, hay đừng ngại ngùng khi nói mẹ tôi là công nhân quét rác… bởi vì đó đều là một nghề được cả xã hội thừa nhận. Quan trọng hơn là khi bắt tay vào công việc cần phải làm việc một cách nghiêm túc, có trách nhiệm với công việc… như thế bạn đang làm những công việc rất có ích không chỉ cho bản thân mà dành cho cả cộng đồng.

Nghị luận xã hội về câu nói Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương – Bài làm 5

Trong cuộc sống có rất nhiều những người đã đi tìm và lí giải về hai chữ “ sống đẹp”. Anh-xtanh thì cho rằng : “Chỉ có cuộc sống vì người khác mới là cuộc sống đáng quý”. Còn với tôi, tôi nghĩ rằng mỗi con người cần sống có trách nhiệm với bản thân, với công việc mà mình đang làm. Đó cũng là một lối sống đẹp. Đúng như vậy, có ý kiến cho rằng: “ Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương.”

Nghề nghiệp chính là những công việc mà chúng ta đang làm để tạo ra những giá trị vật chất và tinh thần nhằm phục vụ cho cuộc sống. Mỗi nghề đều cần có những chuyên môn, những yêu cầu đòi hỏi khác nhau nhưng đều phục vụ cho công việc. Sự cẩu thả trong nghề nghiệp chính là sự thờ, vô trách nhiệm, vội vàng, chỉ cốt hoàn thành chứ không quan tâm tới hiệu quả công việc. Bất lương chính là làm những việc xấu, trái với lương tâm con người. Như vậy,nhà văn Nam Cao đã thể hiện thái độ phê phán gay gắt đối với thái độ của con người trong khi làm việc, đó là ý thức vô trách nhiệm nó đồng thời cũng là thước đo nhân cách của con người.

Tinh thần trách nhiệm trong công việc, nghề nghiệp là yếu tố quan trọng để tạo nên thành công. Cho dù chúng ta có chuyên môn cao nhưng ý thức thái độ của chúng ta vẫn thờ ơ với công việc thì cũng sẽ không thể đạt được những kết quả cao. Sự bất cẩn trong công việc chính là ý thức thiếu trách nhiệm với cả cộng đồng,với công việc chung của mọi người. Một kĩ sư nhầm lẫn trong thiết kế sẽ kéo theo sự sai sót của cả quá trình thi công. Một bác sĩ mà bất cẩn trong công việc sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến người bệnh thậm chí có khi là cả tính mạng con người. Hay giáo viên mà vô trách nhiệm có thể làm hỏng cả một thế hệ học trò. Bởi lẽ sự cẩu thả thì không hề chấp nhận được.

Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là bất lương. Có lẽ Nam Cao cũng viết từ chính bản thân mình là một con người yêu nghề, luôn có trách nhiệm với công việc. Và chính nhờ vào ý thức trách nhiệm ấy mà ông cũng để lại cho đời những tuyên ngôn nghệ thuật, những tác phẩm bất hủ. Nghề nghiệp với mỗi người có thể là cách thức mưu sinh, cũng có người coi đó là nghĩa vụ lao động để đóng góp và cống hiến, lại có người làm việc vì niềm vui, hứng thú, niềm đam mê. Nhưng thích mà không xem xét đến khả năng, điều kiện theo đuổi nghề nghiệp ấy khi đối mặt khó khăn liên tiếp xảy ra, ta cũng sẽ nhanh chóng chán nản. Cách nhìn về nghề nghiệp khác nhau sẽ khiến cho con người có thái độ sống khác nhau với công việc. Mỗi công việc chúng ta làm có khi còn ảnh hưởng tới toàn xã hội. Xã hội có phát triển thì cũng nhờ sự cố gắng,nỗ lực không ngừng nghỉ của chúng ta. Khi chọn nghề phải có đam mê, yêu thích với nghề nghiệp thì nó mới lâu dài và bền vững được. Vậy nên, mỗi chúng ta cần làm gì để công việc mãi mãi phát triển bền vững. Cần có ý thức trách nhiệm và trân trọng những công việc mình đang có. Hãy định hướng trước tương lai khi còn đang ngồi trên ghế nhà trường để ra đời không bị lung túng, hấp tấp. Lựa chọn nghề nghiệp là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời. Cần tránh mọi sai lầm trong việc lựa chọn nghề nghiệp, không chọn theo phong trào, chọn nghề thiếu thực tế, không gắn với nhu cầu của xã hội. Những người chọn nghề theo ý muốn nhất thời thượng sẽ chọn những nghề thời thượng để rồi khi nghề ấy sẽ trở thành lỗi lạc, lạc hậu lại hối hận, rồi thay đổi. hãy dành thời gian cân nhắc cho phù hợp để lựa chọn là đúng đắn nhất.

Những bài văn mẫu Nghị luận xã hội về câu nói Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương

Nghị luận xã hội về câu nói Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương – Bài làm 6

Là người nghệ sĩ chân chính nên nhà văn Nam Cao luôn ý thức vai trò quan trọng của người nghệ sĩ, rằng trong quá trình sáng tạo, lao động nghệ thuật họ phải luôn tận tâm, tận lực, phải có trách nhiệm với ngòi bút của chính mình. Văn chương suy rộng ra cũng là cuộc sống hằng ngày: “Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương”.

Đi từ bi kịch tinh thần của văn sĩ Hộ trong tác phẩm “Đời thừa”, Nam Cao đã đề cập tới một vấn đề, một hiện tượng nhức nhối. “Sự cẩu thả” là những việc làm qua loa, làm cho xong số lượng mà không quan tâm đến chất lượng, làm việc thiếu trách nhiệm. Còn “sự bất lương” là trái với lương tâm và đạo đức, khiến con người luôn cảm thấy bực bội, không hài lòng với chính mình.

Cuộc sống của con người là cuộc chạy tiếp sức không ngừng nghỉ cho đến khi tới đích. Trên chặng đường ấy, con người cùng quấn vào guồng quay công việc với những nhiệm vụ, trách nhiệm cần phải hoàn thành. Có những công việc chỉ ở một giai đoạn, một thời điểm nhưng cũng có những công việc ta phải theo đuổi nó cả đời như việc học, việc làm người. bên cạnh những tấm gương làm việc cẩn thận, có trách nhiệm và lương tâm như hành trình lao động nghệ thuật đầy khổ hạnh của các nhà văn lớn để cho ra đời những kieeyj tác của nhân loại thì cũng còn không ít những cá nhân đáng sống và làm việc hời hợt, cẩu thả.

Hãy thử tưởng tượng chúng ta đều cẩu thả trong những công việc ấy thì sẽ đem đến những hậu quả gì. Hơn mười năm trước, một vụ án oan sai do cơ quan chức năng làm việc thiếu trách nhiệm đã đẩy một người vô tội vào tù. Để rồi mười năm ngồi tù đã biến một con người lương thiện thành hình ảnh của kẻ tàn nhẫn, độc ác trong mắt mọi người. Khi phiên tòa xét lại minh oan của ông ấy, liệu rằng ai sẽ đem lại khoảng thời gian 10 năm đầy đen tối đã trôi qua?. Con người ấy cũng giống như Chí Phèo thời hiện đại vậy, phải hứng chịu những định kiến, mất đi quá nhiều điều mà chẳng gì bù đắp nổi. Hay trong một cuộc phẫu thuật, vị bác sĩ có thể vì sơ ý, vô tình để quên con dao trong bụng bệnh nhân. Một câu chuyện tưởng như hoang tưởng nhưng là có thật, con người ấy đã sống cùng con dao kia đến vài năm trời,ảnh hưởng nhiều đến sức khỏe. Thế mới thấy sự cẩu thả để lại những hậu quả khôn lường. Sự cẩu thả khiến cho công việc được giao không có hiệu quả cao, chất lượng không được đảm bảo thậm chí là cho ra những sản phẩm có tính nguy hại trong cuộc sống. Hơn nữa, những người cẩu thả còn khiến người khác mất uy tín, mất niềm tin ở bản thân mình. Theo thời gian, nó sẽ trở thành một thói quen không tốt, dẫn đến việc sống hời hợt, không nhiệt thành, không tận tâm. Nếu cẩn thận hơn, từng chút từng chút một thì mọi thứ sẽ làm hài lòng, khi ấy ta cảm thấy nhẹ nhọm, thanh thản như muốn tự thưởng cho bản thân một thứ gì đó.

Bản chất của con người lại luôn có chí tiến thủ, muốn đạt được thành công và hoàn thiện. Thế nhưng có thể vì hoàn cảnh, thói quen hoặc môi trường mà họ cẩu thả trong mọi việc. Chắc hẳn là khi làm việc mà cẩu thả thì ta chẳng thể thanh thản, hài lòng với bản thân vì lương tâm không cho phép. Văn sĩ Hộ cũng thế, vì gánh nặng đói cơm ghì sát đất mà anh phải viết những thứ văn vội vàng, toàn những cái vô vị, nhạt nhẽo, gợi những tình cảm rất nhẹ, rất nông, diễn một vài ý rất thông thường quấy loãng trong một thứ văn bằng phẳng và quá ư dễ dãi. Khi ấy sự cẩu thả không chỉ là bất lương mà còn là đê tiện.

Vì vậy mỗi người hãy tự ý thức, tự nhắc nhở bản thân luôn có trách nhiệm và cẩn thận trong công việc. Khi ấy, dẫu có không thành công đi chăng nữa thì chí ít là ta cũng đã cố gắng hết sức để không còn nuối tiếc. Sau mỗi lần như vậy, ta lại có động lực thúc đẩy sự phát triển.

Cuộc sống luôn đặt ra những yêu cầu trách nhiệm mà con người cần đáp ứng tốt có như thế mới tồn tại và phát triển được. Và ý thức trách nhiệm, tâm huyết, lòng nhiệt tình trong công việc sẽ tạo ra được những ý nghĩa đích thực với cuộc sống.

Bài văn mẫu Nghị luận xã hội về câu nói Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương

Nghị luận xã hội về câu nói Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương – Bài làm 7

Là người nghệ sĩ chân chính nên nhà văn Nam Cao luôn ý thức vai trò quan trọng của người nghệ sĩ, rằng trong quá trình sáng tạo, lao động nghệ thuật họ phải luôn tận tâm, tận lực, phải có trách nhiệm với ngòi bút của chính mình. Văn chương suy rộng ra cũng là cuộc sống hằng ngày: “Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương”.

Đi từ bi kịch tinh thần của văn sĩ Hộ trong tác phẩm “Đời thừa”, Nam Cao đã đề cập tới một vấn đề, một hiện tượng nhức nhối. “Sự cẩu thả” là những việc làm qua loa, làm cho xong số lượng mà không quan tâm đến chất lượng, làm việc thiếu trách nhiệm. Còn “sự bất lương” là trái với lương tâm và đạo đức, khiến con người luôn cảm thấy bực bội, không hài lòng với chính mình.

Cuộc sống của con người là cuộc chạy tiếp sức không ngừng nghỉ cho đến khi tới đích. Trên chặng đường ấy, con người cùng quấn vào guồng quay công việc với những nhiệm vụ, trách nhiệm cần phải hoàn thành. Có những công việc chỉ ở một giai đoạn, một thời điểm nhưng cũng có những công việc ta phải theo đuổi nó cả đời như việc học, việc làm người. bên cạnh những tấm gương làm việc cẩn thận, có trách nhiệm và lương tâm như hành trình lao động nghệ thuật đầy khổ hạnh của các nhà văn lớn để cho ra đời những kieeyj tác của nhân loại thì cũng còn không ít những cá nhân đáng sống và làm việc hời hợt, cẩu thả.

Hãy thử tưởng tượng chúng ta đều cẩu thả trong những công việc ấy thì sẽ đem đến những hậu quả gì. Hơn mười năm trước, một vụ án oan sai do cơ quan chức năng làm việc thiếu trách nhiệm đã đẩy một người vô tội vào tù. Để rồi mười năm ngồi tù đã biến một con người lương thiện thành hình ảnh của kẻ tàn nhẫn, độc ác trong mắt mọi người. Khi phiên tòa xét lại minh oan của ông ấy, liệu rằng ai sẽ đem lại khoảng thời gian 10 năm đầy đen tối đã trôi qua?. Con người ấy cũng giống như Chí Phèo thời hiện đại vậy, phải hứng chịu những định kiến, mất đi quá nhiều điều mà chẳng gì bù đắp nổi. Hay trong một cuộc phẫu thuật, vị bác sĩ có thể vì sơ ý, vô tình để quên con dao trong bụng bệnh nhân. Một câu chuyện tưởng như hoang tưởng nhưng là có thật, con người ấy đã sống cùng con dao kia đến vài năm trời,ảnh hưởng nhiều đến sức khỏe. Thế mới thấy sự cẩu thả để lại những hậu quả khôn lường. Sự cẩu thả khiến cho công việc được giao không có hiệun quả cao, chất lượng không được đảm bảo thậm chí là cho ra những sản phẩm có tính nguy hại trong cuộc sống. Hơn nữa, những người cẩu thả còn khiến người khác mất uy tín, mất niềm tin ở bản thân mình. Theo thời gian, nó sẽ trở thành một thói quen không tốt, dẫn đến việc sống hời hợt, không nhiệt thành, không tận tâm. Nếu cẩn thận hơn, từng chút từng chút một thì mọi thứ sẽ làm hài lòng, khi ấy ta cảm thấy nhẹ nhọm, thanh thản như muốn tự thưởng cho bản thân một thứ gì đó.

Bản chất của con người lại luôn có chí tiến thủ, muốn đạt được thành công và hoàn thiện. Thế nhưng có thể vì hoàn cảnh, thói quen hoặc môi trường mà họ cẩu thả trong mọi việc. Chắc hẳn là khi làm việc mà cẩu thả thì ta chẳng thể thanh thản, hài lòng với bản thân vì lương tâm không cho phép. Văn sĩ Hộ cũng thế, vì gánh nặng đói cơm ghì sát đất mà anh phải viết những thứ văn vội vàng, toàn những cái vô vị, nhạt nhẽo, gợi những tình cảm rất nhẹ, rất nông, diễn một vài ý rất thông thường quấy loãng trong một thứ văn bằng phẳng và quá ư dễ dãi. Khi ấy sự cẩu thả không chỉ là bất lương mà còn là đê tiện.

Vì vậy mỗi người hãy tự ý thức, tự nhắc nhở bản thân luôn có trách nhiệm và cẩn thận trong công việc. Khi ấy, dẫu có không thành công đi chăng nữa thì chí ít là ta cũng đã cố gắng hết sức để không còn nuối tiếc. Sau mỗi lần như vậy, ta lại có động lực thúc đẩy sự phát triển.

Cuộc sống luôn đặt ra những yêu cầu trách nhiệm mà con người cần đáp ứng tốt có như thế mới tồn tại và phát triển được. Và ý thức trách nhiệm, tâm huyết, lòng nhiệt tình trong công việc sẽ tạo ra được những ý nghĩa đích thực với cuộc sống.

Sự cậu thả tưởng là bình thường nhưng hệ quả của nó thật đáng sợ phải không các em. Hãy có trách nhiệm hơn để cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn em nhé. Những bài văn mẫu Nghị luận xã hội về câu nói sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương lớp 9 hay nhất trên đây hi vọng rằng đã giúp các em nhận ra được nhiều điều.

Thu Thủy

Đánh giá bài viết