Home / Giáo dục / Văn mẫu / Top 10 bài văn mẫu Kể về cuộc gặp gỡ với các chú bộ đội nhân ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12 lớp 9 chọn lọc

Top 10 bài văn mẫu Kể về cuộc gặp gỡ với các chú bộ đội nhân ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12 lớp 9 chọn lọc

Hướng dẫn làm bài văn mẫu Bài viết số 3 lớp 9 đề 4: Kể về cuộc gặp gỡ với các chú bộ đội nhân ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12.

Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12 là một dịp để chúng ta có cơ hội tri ân các chú bộ đội đang công tác trong lực lượng quân đội nhân dân Việt Nam. Họ là những người bảo vệ nền độc lập, hòa bình cho nước ta. Công việc của họ ở thời bình thầm lặng nhưng vô cùng vất vả. Nếu tìm hiểu kĩ các em sẽ thấy người thân của họ cũng phải chịu rất nhiều thiệt thòi. Nếu như bố em cũng làm trong quân đội thì chắc em rất hiểu điều này. Dưới đây là bài văn mẫu Bài viết số 3 lớp 9 đề 4: Kể về cuộc gặp gỡ với các chú bộ đội nhân ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12 để các em tham khảo.

Kể về cuộc gặp gỡ với các chú bộ đội nhân ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12 – Bài làm 1

Trong buổi lễ chào mừng ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12 của trường em, em đã may mắn được gặp các chú bộ đội đóng quân ở ngay bên cạnh trường. Thường ngày em vẫn nhìn thấy họ hôm ấy là lần đầu tiên chúng em được trò chuyện với các chú.

Trước đây em vẫn ngây thơ không hiểu vì sao thời bình rồi vẫn cần phải đi bộ đội. Nhưng rồi qua buổi trò chuyện, giao lưu này em đã được thông suốt. Em hiểu thêm về những khó khăn, vất vả của những chiến sĩ Việt Nam năm xưa và hiểu cả nỗi vất vả của bộ đội thời bình.

Trên sân khấu chính của trường đặt một chiếc bàn tròn, xung quanh là 1 chiếc ghế đơn và 1 chiếc ghế đôn dài giống như các chương trình đàm thoại trên sóng truyền hình. Những năm trước, lễ mít tinh của trường em chỉ diễn ra trong một thời gian ngắn và còn mang tính tượng trưng. Nhưng năm nay với việc mời các chú bộ đội đến dự tọa đàm đã khiến em và các bạn trong trường thích thú. Có lẽ thích thú nhất vẫn là học sinh lớp 9 chúng em bởi vì chúng em cũng sẽ có 1 tuần được huấn luyện nghiệp vụ quân sự trong năm học lớp 9 này.

Các chú bộ đội hầu hết còn rất trẻ. Họ mặc trên người những bộ quân phục màu xanh lá rất mình. Trên mình còn đeo những huân huy chương, đó là phần thưởng cho những nỗ lực của các chú. Đầu tiên, 3 chú bộ đội bước ra sân khấu, 1 chú cầm đàn ghi ta, một chú ngồi gõ trống và một chú cầm mic hát. Oa, thì ra các chú bộ đội không chỉ giỏi đánh giặc, giỏi bắn súng mà còn có rất nhiều tài lẻ nữa. Các chú hát bài Bác đang cùng chúng cháu hành quân theo một cách phối mới cực kì hấp dẫn. Giọng hát của các chú khiến em tưởng tượng ra trước mắt mình là những chú bộ đội, đeo trên vai những chiếc ba lô rất to và đang hành quân trên chặng đường đầy gian khổ.

Sau khi hát xong, các chú ngồi vào ghế, cô tổng phụ trách bắt đầu buổi đàm thoại bằng việc giới thiệu họ tên, đơn vị đóng quân. Sau đó, các chú hỏi tất cả chúng em rằng ai muốn được nhập ngũ thì giơ tay. Lác đác một vài cánh tay giơ lên. Em nghĩ các chú sẽ tiu nghỉu mà chẳng muốn nói gì nữa nhưng không, các chú bắt đầu trò chuyện với chúng em, trả lời những câu hỏi mà cô tổng phụ trách đặt ra. Các chú kể cho chúng em nghe về những trận đánh lịch sử của dân tộc, nói cho chúng em biết lý do vì sao quân và dân ta lại giành được chiến thắng trước kẻ thù lớn. Có những câu chuyện các chú kể chúng em đã được học trong bộ môn lịch sử nhưng quả thực nghe các chú kể hấp dẫn hơn nhiều.

Qua lời kể của các chú em mới hiểu công việc của bộ đội vất vả như thế nào. Đầu tiên khi nhập ngũ, các chú phải trải qua những đợt huấn luyện gắt gao rèn luyện thân thể, rèn luyện kĩ năng chiến đấu. Là bộ đội thì lúc nào cũng phải ở trong tư thế sẵn sàng chiến đấu kể cả khi đang ngủ. Hễ nghe thấy hiệu lệnh thì chỉ trong vòng 5 phút là quần áo phải chỉnh tề tập hợp tại nơi quy định. Hình phạt cho những ai không tuân thủ quy định của quân đội là rất khủng khiếp. Nhưng nhờ có vậy, các chú ai cũng có một tinh thần thép và học được cho mình tính ngăn nắp, kỉ luật. Nỗi vất vả của người bộ đội có lẽ chỉ họ và người thân là hiểu rõ nhất nhưng qua lời kể của các chú em cũng hiểu được phần nào. Có người lính đảo, người bộ đội biên phòng,… họ phải ngày đêm canh giữ biên giới có khi tết cũng không được về nhà.

Cuối buổi tọa đàm, các chú hỏi lại một lần nữa xem chúng em có muốn làm bộ đội hay không. Lúc này đã có rất nhiều cánh tay giơ lên. Đơn giản vì bây giờ chúng em đã hiểu được ý nghĩa của công việc này và hiểu được vai trò của những người bộ đội trong thời bình.

ke ve cuoc gap go voi cac chu bo doi nhan ngay thanh lap quan doi nhan dan viet nam 22 12 2 - Top 10 bài văn mẫu Kể về cuộc gặp gỡ với các chú bộ đội nhân ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12 lớp 9 chọn lọc

Bài văn hay Kể về cuộc gặp gỡ với các chú bộ đội nhân ngày thành lập QĐNDVN

Kể về cuộc gặp gỡ với các chú bộ đội nhân ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12 – Bài làm 2

Nhân kỷ niệm Ngày thành lập quân đội nhân dân Việt Nam 22-12, trường em tổ chức cho học sinh đi thăm một đơn vị bộ đội. Trong buổi gặp gỡ đó em được thay mặt các bạn phát biểu những suy nghĩ , tình cảm của mình về thê hệ cha anh đã chiến đâu, hy sinh để bảo vệ Tổ quốc.

Xe dừng bánh, cả doanh trại bộ đội rộng lớn,sạch sẽ, ngăn nắp hiện ra trước mắt chúng em. Hội trường trang hoàng lộng lẫy, các bác, các chú quân phục chỉnh tề, trên ngực mang những huy chương lập lánh, gương mặt rạng rỡ, đầy tự hào. Chúng em quây quanh các chiến sỹ áo xanh, các bạn hớn hở, hãnh diện lạ thường! Chúng em hỏi các chú nhiều chuyện lắm, cả về lịch sử ra đời ngày 22/12 nữa. Giờ thì chúng em đã biết:Bác Hồ chỉ thị thành lập đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân vào ngày 22/12 /1944. Ngay sau đó, trong những ngày đội Việt Nam tuyên truyền giải phong quân còn non trẻ, đội đánh thắng hai trận liên tiếp tại Phăy Khắt, Nà Ngần…Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân ngày càng lớn mạnh và được đổi tên thành QĐND Việt Nam. Và từ đó lấy ngày 22/12 làm ngày truyền thống. Bây giờ thì em đã hiểu lịch sử ra đời của ngày 22/12, hiểu về truyền thống yêu nước và ý chí chiến đấu bảo vệ đất nước của dân tộc ta. Càng hiểu em càng thấy trân trọng và muốn khắc ghi vào tiềm thức đển nhớ về một thời kỳ hào hùng với những con người quả cảm của một đất nước bé nhỏ mà kiên cường…

Chúng em còn được nghe kể nhiều về những chiến công anh dũng, hào hùng của những người lính cụ Hồ, về những tháng năm bôn ba chinh chiến chống kẻ thù xâm lược, những gian khổ hy sinh không thể diễn tả bằng lời. Đến thời bình, bộ đội đâu đã hết nguy nan: Những đêm tuần tra lạnh run người khi truy bắt tội phạm chống lại những lực lượng thù địch phá hoại từ bên ngoài, những lúc giúp dân chống thiên tai, lũ lụt…Nhìn gương mặt rắn rỏi, xạm đen vì nắng gió, nghe những câu chuyện kể và chứng kiến vẻ bình thản của những chiến binh, em thật sự thấy rất cảm động xen lẫn cả niềm tự hào và biết ơn sâu sắc…

Trong dòng cảm xúc khó tả ấy em lại được vinh dự thay mặt các bạn phát biểu những suy nghĩ, tình cảm của mình: Dù rất xúc động và hồi hộp, em vẫn nhận thấy ánh mắt khích lệ mà các thầy cô giáo và các bạn cùng lớp dành cho em. Điều đó đã giúp em thêm tự tin để bước lên, phát biểu bằng chính cảm xúc đang dâng trào trong em.

– Thưa các bác, các chú!

“Chúng cháu là thế hệ may mắn được sinh ra khi đất nước đã hòa bình, thống nhất. Tuy nhiên, qua buổi gặp gỡ và trò chuyện hôm nay, chúng cháu đã phần nào biết được sự gian khổ và mất mát hi sinh của những người đi trước. Hiểu được điều ấy, chúng cháu càng khâm phục, ngưỡng mộ và tự hào về thế hệ cha anh. Chúng cháu càng trân trọng những giá trị của cuộc sống tự do mà chúng cháu đang được hưởng. Chúng cháu xin hứa sẽ chăm chỉ học tập rèn luyện, tu dưỡng để trở thành những công dân có ích, góp phần nhỏ bé của mình vào công cuộc xây dựng đất nước. Có như vậy mới xứng đáng với truyền thống cao quí cuả dân tộc, xứng đáng với sự hy sinh của bao thế hệ cha anh.”

Em ngồi xuống mà thấy tay mình vẫn còn run run, trái tim lâng lâng một cảm xúc bay bổng lạ kì

Ánh nắng đã nhạt dần,chúng em chia tay với các bác, các chú bộ đội trong niềm lưu luyến dạt dào. Buổi gặp gỡ thật ấn tượng đã khơi dậy những ước mơ trong em, tăng thêm lòng quyết tâm và niềm tin của em vào một tương lai tươi sáng . Em thầm hứa:

“Nếu được làm hạt giống để đời sau

Nếu lịch sử chọn ta làm điểm tựa

Không gì hơn làm người lính đi đầu

Trong đêm tối tim ta làm ngọn lửa”

Kể về cuộc gặp gỡ với các chú bộ đội nhân ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12 – Bài làm 3

Để chào mừng ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12, nhà trường tổ chức cuộc gặp gỡ, nói chuyện giữa các chú cựu chiến binh tham gia kháng chiến chống Mỹ với học sinh chúng tôi. Đó là một buổi nói chuyện đầy xúc động. Với tôi, cuộc gặp gỡ này càng đặc biệt hơn, bởi vì tôi được vinh dự đại diện cho các bạn học sinh phát biểu những suy nghĩ về tình cảm và trách nhiệm của thế hệ sau với thế hệ cha anh đi trước.

Tôi đã có mặt tại trường từ sáng sớm. Sao tôi thấy hồi hộp quá! Sân trường hôm nay được trang hoàng thật rực rỡ. Phía khán đài, tấm phông xanh nổi bật lên hàng chữ trắng: “Chào mừng ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12/1944 – 22/12/2009”. Bên dưới là dòng chữ in nghiêng: “Gặp gỡ với những chứng nhân lịch sử”. Dường như một bầu không khí thiêng liêng và vô cùng trang trọng đang bao trùm cả sân trường.

Đúng 7 giờ 30 phút, buổi lễ chính thức được bắt đầu. Tất cả các học sinh đều mặc đồng phục, xếp hàng ngay ngắn. Trên khán đài, thầy hiệu trưởng cùng các thầy cô giáo đã có mặt đông đủ. Cả trường bỗng vang lên tiếng vỗ tay giòn giã. Toàn thể học sinh đứng dậy để chào đón một đoàn khách đặc biệt. Đó là các chú bộ đội, những người trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ Tổ Quốc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Sau nghi thức lễ chào cờ, thầy hiệu trưởng đọc bài diễn văn chào mừng ngày 22/12. Cả sân trường im lặng lắng nghe. Thỉnh thoảng, từng tràng vỗ tay nồng nhiệt vang lên, góp phần làm cho buổi lễ thêm phần sôi nổi. Giây phút chờ đợi rồi cũng tới. Một sĩ quan quân đội trong bộ quân phục màu xanh lá cây bước lên trò chuyện với toàn trường. Gương mặt chú kiên nghị và đôn hậu. Giọng nói của chú ấm áp và thân tình. Chú ôn lại những kí ức hào hùng của thế hệ các chú trong cuộc kháng chiến của dân tộc. Có lẽ phần thú vị nhất mà chúng tôi được nghe là những kỉ niệm có thật và xúc động vô cùng giữa thời chiến.

– Với chú, kỉ niệm sâu sắc nhất là trong lúc tham gia chiến dịch ở Nam Lào. Đó là một đêm mưa tầm tã. Đơn vị chú trên đường hành quân qua cánh đồng thì bị địch phát hiện và bắn phá dữ dội. Chú bị thương và lạc đơn vị. Do mất máu quá nhiều nên chú ngất đi. Tỉnh dậy, chú thấy mình nằm trên chiếc chõng tre. Bên cạnh là một bà má với nét mặt lo lắng, đang ngồi chườm khăn lên trán chú. Má đã tận tình chăm sóc chú cho đến khi chú hồi phục trở lại.

Chú im lặng một lúc rồi xúc động nói tiếp:

– Sau này chú mới biết má cũng có con tham gia quân giải phóng và đã hi sinh. Má xem các chú bộ đội như con của mình, luôn chăm sóc các chú rất tận tình. Mấy năm sau, trở lại ngôi làng xưa, chú không còn được gặp má nữa. Má đã mất cách đó không lâu do tuổi già sức yếu.

Mắt chú như nhòa đi. Giọng chú nghẹn ngào, xúc động. Cả trường cũng im lặng hồi lâu.

Sau đó, chúng tôi đã hỏi các chú rất nhiều điều chúng tôi băn khoăn về thời chiến. Các bạn trong lớp tôi rất sôi nổi và hào hứng khi được đối thoại với các chú. Qua đó, chúng tôi đã hiểu hơn rất nhiều về những con người của thế hệ trước, về cuộc kháng chiến gian khổ nhưng hào hùng của dân tộc, về những mất mát đau thương mà cả dân tộc ta đã phải trải qua.

Cuối cùng, tôi thay mặt cho các bạn học sinh đứng lên phát biểu suy nghĩ của mình. Dù rất xúc động và hồi hộp, tôi vẫn nhận thấy ánh mắt khích lệ mà các thầy cô giáo và các bạn cùng lớp dành cho tôi. Điều đó đã giúp tôi thêm tự tin để bước lên, phát biểu bằng chính cảm xúc đang dâng trào trong tôi.

– Thưa các bác, các chú!

Chúng cháu là thế hệ may mắn được sinh ra khi đất nước đã hòa bình, thống nhất. Tuy nhiên, qua buổi gặp gỡ và trò chuyện hôm nay, chúng cháu đã phần nào biết được sự gian khổ và mất mát hi sinh của những người đi trước. Hiểu được điều ấy, chúng cháu càng khâm phục, ngưỡng mộ và tự hào về thế hệ cha anh. Chúng cháu càng trân trọng những giá trị của cuộc sống tự do mà chúng cháu đang được hưởng. Chúng cháu xin hứa sẽ chăm chỉ học tập để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp. Cuối cùng, cháu xin thay mặt các bạn học sinh, kính chúc các bác, các chú và gia quyến luôn khỏe mạnh và hạnh phúc. Chúc các bác, các chú có một ngày 22/12 thật vui vẻ và ý nghĩa.

Xem thêm:  Top 5 bài văn mẫu tả quả táo lớp 2 chọn lọc

Tôi kết thúc bài phát biểu của mình trong tiếng vỗ tay ủng hộ của các bạn trong trường. Trong tôi dâng lên một niềm tự hào về dân tộc mình, về thế hệ cha anh đi trước của mình. Tôi tự hứa với lòng mình phải sống sao cho thật xứng đáng là con cháu của đất nước Việt Nam anh hùng.

Kể về cuộc gặp gỡ với các chú bộ đội nhân ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12 – Bài làm 4

Trong chúng ta chắc hẳn ai cũng biết ngày 22-12 là ngày gì. Và ngày này có ý nghĩa lịch sử rất lớn đối với dân tộc, với đất nước và với mỗi con người Việt Nam chúng ta. Nó không chỉ trở thành ngày lễ của các chú, các bác trong quân ngũ mà nó còn là ngày vui chung của mọi người trên đất nước Việt Nam.

Để kỉ niệm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam, giáo dục học sinh truyền thống lịch sử lâu dài của dân tộc, trường em đã tổ chức một buổi tham quan Viện Bảo tàng Quân đội. Chuyến đi này đã để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc và nhiều bài học lí thú, bổ ích. Hơn thế nữa, trong buổi tham quan này, chúng em đã được vào Phòng Truyền thống của Viện bao tàng, gặp gỡ những con người đã đi vào lịch sử dân tộc: Đại tá Bùi Quang Thận – người trực tiếp lái xe tăng tiến thẳng vào Dinh Độc lập Ngày 30-4; Đại tá Lê – người trực tiếp kéo cờ trong ngày Quốc khánh 2-9.

Cuộc trò chuyện thật là vui vẻ, bổ ích. Chúng em quây quanh hai bác.

Gương mặt ai ai cũng hớn hở lạ thường; bởi trong lòng mỗi người đều có niềm hãnh diện đã được gặp mặt những người anh hùng trong lịch sử dân tộc Việt Nam. Linh Hương – lớp trưởng đứng lên thay mặt cả lớp hỏi thăm sức khỏe của các bác. Nhìn những tấm huân chương sáng lấp lánh trên ngực áo, em thấy một phần công lao của các bác trong sự nghiệp giải phóng dân tộc, giải phóng đất nước. Bác Lê dịu dàng hỏi:

– Thế nào, các cháu khỏe chứ? học tập ra sao?

– Có ạ, có ạ! Học kì một, lớp cháu hầu hết đều được học sinh giỏi, hạnh kiếm tốt đấy bác ạ. – Cả lớp nhao nhao.

– Thế là rất tốt, rất tốt. Các cháu đã thực hiện tốt năm điều Bác Hổ dạy, ngoan lắm! Bác Lê gật gù:

Bây giờ các cháu muốn hỏi gì nào?

Một loạt cánh tay giơ lên nhưng Quý nhanh nhảu giơ tay lên trước:

Bác ơi! Tại sao có ngày 22-12 ạ?

Bác Thận gật đầu, mĩm cười rồi trả lời:

– Thế này cháu ạ! Vào ngày 7-5-1944, Tổng bộ Việt Minh ta ra chỉ thị cho các cấp sửa soạn khởi nghĩa và kêu gọi nhân dân “sắm vũ khí đuổi thù chung”. Không khí lúc bấy giờ sôi sục trong tất cả các khu căn cứ. Chính bác cũng cảm nhận được bầu không khi bận rộn. Tình hình thời cuộc lúc này rất khẩn trương, vào khoảng tháng 10-1944, lãnh tụ Hồ Chí Minh đã gửi thư cho đồng bào toàn quốc nêu rõ “Phe xâm lược gần đón ngày bị tiêu diệt… Cơ hội cho dân tộc ta giải phóng chỉ ở trong một năm hoặc năm rưỡi nữa. Thời gian rất gấp. Ta phải làm nhanh!”. Sau đó, theo chỉ thị của Cụ Hồ, Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân được thành lập ngày 22- 12-1944 nhằm phát động phong trào đấu tranh cả chính trị và quân sự để thúc đẩy quá trình cách mạng tiến lên mạnh mẽ hơn nữa. Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân đã đánh thắng liên tiếp hai trận ở Phay Khắt và Nà Ngần. Từ đó ngày 22-12-1944 đã trở thành ngày truyền thống của Quân đội nhân dân Việt Nam. Các cháu đã rõ chưa nào?

Bây giờ thì em đã hiểu xuất xứ ngày 22-12 qua lời kể của bác Thận, hiểu về truyền thống yêu nước và ý chí chiến đấu bảo vệ đất nước của dân tộc và đặc biệt là các chú, các bác trong quân đội. Càng hiểu nơi bắt đầu thì càng phải trân trọng, càng cần phải khắc ghi nó vào tiềm thức. Đó cũng là việc làm thể hiện lòng biết ơn của mình đối với các bậc tiền bốì đã hi sinh để ngày lễ này càng có ý nghĩa và sâu sắc.

Kế tiếp là câu hỏi của Trang dành cho bác Lê:

– Thưa bác? Ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn Độc lập tại Quảng trường lịch sử Ba Đình, bác là người trực tiếp kéo cờ Việt Nam lên cột cờ trong lúc mọi người hát Quốc ca. Cho cháu hỏi: Tâm trạng của bác lúc ấy như thế nào ạ?

– Đúng là lúc ấy bác giữ trọng trách nặng nề. Bác vừa mừng lại vừa lo. Các cháu có biết vì sao không? Mừng vì bác là người trực tiếp kéo cờ trong một buổi lễ hết sức quan trọng; rất vinh dự và tự hào. Lo là vì phải kéo cờ làm sao cho vừa hết bài Quốc ca thì cờ cũng phải kéo lên đỉnh cột cờ. Trong lúc đang kéo cờ thì bác có một cảm xúc rất khó tả nhưng vô cùng mãnh liệt: Sự xúc động đã lấn át trái tim bác. Lòng bác như muốn nói thật to: Việt Nam tự do! Việt Nam độc lập! Hồ Chủ tịch muôn năm!”.

Khuôn mặt bác thể hiện rõ nỗi xúc động cứ đan xen vào nhau. em thấu hiếu rằng ngày 2 -9 có ý nghĩa cực kì to lớn trong mỗi con người Việt Nam, làm đẹp thêm tâm hồn con người và làm vẻ vang thêm trang sử hào hùng của dân tộc Việt. Khuôn mặt mỗi thành viên của lớp 9A6 cũng khác nhau. Có người bộc lộ nét tươi tắn, sung sướng, hãnh diện và tự hào vì đất nước ta đã giành chiến thắng từ tay thực dân Pháp bằng rất nhiều nỗ lực phi thường, cũng có bạn vẻ mặt trầm tư, suy nghĩ. Có lẽ bạn đang nghĩ, để có được hòa bình, độc lập như hôm nay, dân tộc ta đã đổ không biết bao nhiêu xương máu, bao con người đã ngã xuống cho Tổ quốc quyết sinh.

Sau đó, bác Thận lại kể cho chúng em nghe về chiến thắng lịch sử ngày 30-4. Nhờ có lời kể của bác mà chúng em biết được chiến thắng lẫy lừng với sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng, tinh thần yêu nước nồng nàn của nhân dân ta và sự giúp đỡ to lớn của bạn bè năm châu.

Chính lúc này đây, em thật sự cảm động. Sự biết ơn, niềm tự hào, một chút hãnh diện, một chút hổ thẹn đã tạo nên trong lòng em một cảm xúc khó tả. Em đứng lên phát biểu những suy nghĩ và tình cảm của mình.

Cháu xin thay mặt cho các bạn ngồi đây có đôi lời phát biểu. Thế hệ chúng cháu may mắn sinh ra đã được hưởng một nền hòa bình. Chúng cháu biết, để có được ngày hôm nay, cả dân tộc Việt Nam đã phải đánh đổi rất nhiều. Chúng cháu rất biết ơn các bác, những người đã hi sinh biết bao công sức và xương máu để bảo vệ đất nước. Chúng cháu hứa nguyện sẽ nỗ lực rèn luyện, học tập và tu dưỡng đạo đức để mai sau xây dựng đất nước vững mạnh hơn. Và ngày mai bắt đầu từ ngàv hôm nay. Ngay bây giờ, khi còn ngồi trên ghế nhà trường, chúng cháu sẽ cố gắng học tập tốt, để khi vào đời góp phần đưa nước ta sánh vai với các cường quốc trên thế giới. Chúng cháu sẽ tiếp tục kế thừa và phát huy những truyền thống mà cha anh đi trước để lại. Cuối cùng, cháu xin chúc các bác một sức khỏe dồi dào để công tác tốt.

Em vừa kết thúc câu nói, một tràng pháo tay rộn rã vang lên. Tiếp theo, chúng em cùng các bác đi thăm Viện Bảo tàng. Vừa đi, các bác vừa giảng giải cho chúng em về truyền thống yêu nước của dân tộc ta. Trời gần trưa, ánh nắng bắt đầu gay gắt, chúng em luyến tiếc chia tay các bác để lên xe ô tô trở về trường.

Buổi ngoại khóa tuy kết thúc nhưng đã để lại trong lòng chúng em biết bao cảm xúc. Đối với riêng em, đây là một dịp để nói lên những suy nghĩ của mình với thế hệ cha anh đi trước, tăng thêm lòng quyết tâm và niềm tin vào một ngày mai tươi sáng hơn.

Kể về cuộc gặp gỡ với các chú bộ đội nhân ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12 – Bài làm 5

Uống nước nhớ nguồn là truyền thống tốt đẹp của nhân dân ta từ bao đời nay. Trong buổi lễ kỉ niệm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam (22/12) năm nay, tôi đã được gặp gỡ các chú bộ đội và may mắn là người thay mặt các bạn để phát biểu những suy nghĩ của thế hệ mình về thế hệ cha anh đã chiến đấu, hi sinh để bảo vệ Tổ quốc. Giây phút ấy khiến cho tôi thực sự xúc động.

Buổi gặp gỡ được tổ chức tại hội trường của trường tôi. Từ sáng sớm, chúng tôi đã đến trường để chuẩn bị chu đáo mọi thứ để cuộc gặp gỡ được diễn ra tốt đẹp nhất. Tôi và vài bạn nữa mang khăn trải bàn từ nhà đi, đặt lọ hoa, chuẩn bị cả nước, hoa quả và bánh trái bày biện trên bàn thật đẹp. Buổi lễ được bắt đầu vào lúc 7h30. Các thầy cô giáo đều đã đến đông đủ. Lũ học trò chúng tôi thì háo hức chờ đợi. Cuối cùng thì các chú bộ đội cũng tới trong bộ quân phục màu xanh lá, với quân hàm và huy chương mà các chú có được trong suốt cả cuộc đời.

Sau nghi thức chào cờ, thầy hiệu trưởng đã đọc diễn văn chào mừng Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12. Kết thúc bài phát biểu của thầy hiệu trưởng, một chú bộ đội thay mặt cả đoàn lên trò chuyện với chúng tôi. Chú là một người cương nghị với giọng nói sang sảng. Khuôn mặt chú đã hiện rõ dấu vết thời gian với những nếp nhăn. Thế nhưng, tôi ấn tượng nhất với chú là đôi mắt. Đôi mắt chú vẫn còn rất tinh tường và đặc biệt đó là một đôi mắt với ánh nhìn mạnh mẽ, cứng cỏi cũng có sự bình tĩnh. Đôi mắt ấy khiến tôi cảm thấy không có nỗi sợ quá lớn đối với chú ở hiện tại nưa. Có lẽ chú đã trải qua hết thảy những nỗi đau và sự sợ hãi, cũng chứng kiến những điều kinh khủng nhất rồi nên chú mới bình tĩnh, điềm đạm đến vậy. Chú kể cho chúng tôi nghe về cuộc chiến ác liệt mà chú và đồng đội của mình đã phải trải qua, cả những mất mát hi sinh trong mỗi trận đánh mà quân, dân ta cả quân địch cũng thế. Chưa bao giờ tôi thấy thấu hiểu và khâm phục những người lính trong cuộc chiến vệ quốc của ta đến thế. Nhờ có những hi sinh cao cả ấy mà mảnh đát của cha ông ta được giữ lại một cách trọn vẹn. Nếu không có họ, không biết đất nước này sẽ đi về đâu.

Chú cùng chúng tôi trò chuyện rất lâu. Chú cũng giải đáp những thắc mắc của chúng tôi về cuộc sống, chiến đấu của các chú trong quá khứ bằng một thái độ rất thân thiện và nhẫn nại. Không hiểu sao tôi thấy chú thật gần gũi và thân thiết giống như người người mà tôi đã quen biết từ rất lâu chứ không phải chỉ vừa mới gặp cách đây vài tiếng. Phải chăng do câu chuyện mà chú chia sẻ với chúng tôi chân thực quá hoặc cũng bởi vì cách chú lắng nghe chăm chú những câu hỏi ngô nghê của chúng tôi, và trả lời chúng một cách rất chân thành? Tôi cũng không biết nữa, nhưng dù sao thì tôi cũng thấy chú thân thiết hơn rất nhiều. Cuối cùng tôi là người thay mặt tất cả học sinh trong trường lên phát biểu suy nghĩ của mình. Dù rất hồi hộp nhưng tôi thấy ánh mắt khích lệ mà các thầy cô giáo và các bạn dành cho tôi, tôi thấy mình bình tĩnh hơn rất nhiều. Tôi bước lên bục phát biểu, hít một hơi thật sâu và phát biểu bằng cảm xúc thật của mình qua câu chuyện của chú:

– Thưa các bác, các chú, các thầy cô giáo và các bạn học sinh đang có mặt trong hội trường ngày hôm nay, cháu là Ngân, học sinh lớp 9A2. Cháu rất vinh dự khi hôm nay được đại diện cho toàn trường để lên đây, phát biểu cảm nghĩ của mình. Thực sự là lúc này cháu rất run và hồi hộp – Hội trường cười ồ lên, khiến không khí yên lặng và căng thẳng cũng dịu đi không ít. Tôi thấy tự tin hơn rất nhiều – Chúng cháu may mắn được sinh ra khi đất nước đã hòa bình, thống nhất nên có rất nhiều điều chúng cháu chưa từng trải qua. Đặc biệt là những đau thương, mất mát trong cuộc chiến vệ quốc. Nhưng hôm nay, khi nghe các chú chia sẻ, cháu thực sự xúc động và cháu cũng hiểu hơn về mất mát, hi sinh và khốc liệt mà bất kì cuộc chiến tranh nào mang lại, chứ không riêng gì trên đất nước Việt Nam ta. Cháu cũng càng thêm ngưỡng mộ sự hi sinh và ý chí của lớp lớp thế hệ cha anh đã nối gót nhau vào chiến trường, tham gia cuộc chiến dù biết nó nguy hiểm. Lớp người trẻ tuổi chúng cháu sẽ luôn biết ơn những con người quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh và trân trọng những gì chúng cháu đang có. Nhân ngày 22/12, cháu thay mặt cho tất cả học sinh, chúc các chú, các bác có một ngày lễ kỉ niệm thật vui vẻ, ý nghĩa. Cháu xin cảm ơn!

Dưới hội trường có tiếng vỗ tay lác đác rồi lớn hơn, vang hơn. Tôi cảm thấy mình vừa làm được điều gì đó thật lớn lao. Buổi gặp gỡ kết thúc thành công trong niềm vui và sự thấu hiểu.

Xem thêm:  Top 10 bài văn mẫu kể ngày đầu tiên đi học lớp 3 chọn lọc

Ánh nắng đã nhạt dần, chúng tôi chia tay các chú, các bác trong lưu luyến. Nhưng buổi gặp gỡ ngày hôm nay đã để lại trong lòng tôi một cảm xúc kì lạ. Đó không chỉ là sự biết ơn mà còn là cả sự tự hào về thế hệ cha anh và cả niềm tin và sự quyết tâm vào tương lai của tôi nữa.

ke ve cuoc gap go voi cac chu bo doi nhan ngay thanh lap quan doi nhan dan viet nam 22 12 1 - Top 10 bài văn mẫu Kể về cuộc gặp gỡ với các chú bộ đội nhân ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12 lớp 9 chọn lọc

Những bài văn mẫu kể về cuộc gặp gỡ với các chú bộ đội

Kể về cuộc gặp gỡ với các chú bộ đội nhân ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12 – Bài làm 6

Nhân kỷ niệm ngày thành lập quân đội nhân dân Việt Nam (22-12), trường tôi mời các cựu chiến binh về dự lễ. Tôi được thay mặt các bạn phát biểu những suy nghĩ của thế hệ mình về thế hệ cha anh đã chiếc đấu, hi sinh để bảo vệ Tổ Quốc.

Trước khi bữa lễ bắt đầu, khoảng 7 giờ 30 phút thầy cô cứ chạy tới chạy lui để tập họp và sắp xếp chỗ ngồi cho chúng tôi. Sau khi đã ổn định, có một chiếc xe “Zýp” chạy tới và đậu trước cổng trường tôi. Trên đó có 3 người đàn ông từ từ bước xuống xe, tôi đoán ngay là các chú bộ đội vì tóc ai cũng đã bạc hơn một nữa, ai cũng ăn vận bộ đồ lính, đầu độ nón cối, chân đi dép lốp. Hai bác khoảng năm mươi năm tuổi, một bác người cao lớn, lực lưỡng và giọng nói ôn tồn, trên mặt đầy vết sẹo chắc hẵn bác phải bị giặc hành hạ và tra tấn rất nhiều. Còn bác kia nhỏ con chỉ một chân. Khi di chuyển, bác phài chống nạp mà đi. Nhưng bác còn yêu đời lắm vì tôi thấy bác luôn nở nụ cười từ khi bước xuống xe. Tôi thấy thương các bác quá vì các bác đã cống hiến cho đất nước một phần xác thịt của mình. Tiếp đó là một anh chiến sĩ, bước đi dứt khoác. Hình như anh là người mới, đi để học hỏi thêm. Anh và hai bác vào bước vào chỗ ngồi dưới sự hướng dẫn của thầy giám thị.

Sau lời giới thiệu mở đầu của thầy Hiệu trưởng, bác có thân hình lực lưỡng lên phát biểu ý kiến của mình. Bác kể cho chúng tôi nghe về nhiều chuyện lắm, kể cả chuyện về lịch sử ra đời ngày 22/12. Giờ thì chúng tôi đã biết: Bác Hồ chỉ thị thành lập đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân vào ngày 22/12 /1944. Ngay sau đó đội đánh thắng 2 trận liên tiếp tại Phăy Khắt,Nà Ngần… Đội ngày càng lớn mạnh và được đổi tên thành Quân Đội Nhân Dân Việt Nam. Và từ đó lấy ngày 22/12 làm ngày truyền thống. Bây giờ thì tôi đã hiểu lịch sử ra đời của ngày 22/12,hiểu về truyền thống yêu nước và ý chí chiến đấu bảo vệ đất nước của dân tộc ta. Càng hiểu em càng thấy trân trọng và muốn khắc ghi vào tiềm thức đển nhớ về một thời kì hào hùng với những con người quả cảm của một đất nước bé nhỏ mà kiên cường…Chúng tôi còn được nghe kể nhiều về những chiến công anh dũng, hào hùng của những người lính cụ Hồ, về những tháng năm bôn ba chinh chiến chống kẻ thù xâm lược, những gian khổ hy sinh không thể diễn tả bằng lời. Đến thời bình, bộ đội đâu đã hết nguy nan: Những đêm tuần tra lạnh run người khi truy bắt tội phạm chống lại những lực lượng thù địch phá hoại từ bên ngoài, những lúc giúp dân chống thiên tai,lụt lội…Chúng tôi say mê theo dõi, im lặng, hồi hộp nói không nên lời.

Tôi nhìn lên khuôn mặt đầy vết sẹo nhưng gắn bó tình người ấy, tôi không khỏi bồi hồi và xúc động. Đến phiên tôi lên đọc, những suy nghĩ và cảm súc của tôi dân trào:

– Kính thưa các bác, các chú ,chúng cháu may mắn được sinh ra và lớn lên trong một dân tộc anh hùng. Chúng cháu biết để có được cuộc sống hòa bình hôm nay, dân tộc Việt Nam đã phải đánh đổi rất nhiều, bằng cả nước mắt và máu xương của bao người đã hy sinh cho Tổ quốc. Để thể hiện lòng biết ơn của thế hệ mình đối với cha anh, chúng cháu hứa sẽ cố gắn học tập, rèn luyện bản thân để trở thành những công dân có ích, góp phần nhỏ bé của mình để xây dựng đất nước. Có như vậy mới xứng đáng với truyền thống cao quí cuả dân tộc ta, xứng đáng với sự hy sinh của bao thế hệ ông cha.- Vừa dứt lời tràn vỗ tay lớn vang lên. Anh và hai bác cùng các thầy cô có vẻ hài lòng vói ý kiến của tôi. Tôi ngồi xuống mà thấy tay mình vẫn còn run,trái tim lâng lâng một cảm xúc bay bổng lạ kì .

Bác nói nhỏ bên tai tôi rằng tôi hãy cố gắn làm những gì tôi đã nói và bác mong nó sẽ thành hiện thực. Sau khi giao lưu khoảng hai tiếng đồng hồ, có tiếng chuông thông báo đã hết giờ. Chúng tôi luyến tiếc nhìn anh và các bác bộ đội bước lên xe “ Zýp”, họ vẫy tay chào tạm biệt chúng tôi với đôi mắt kì vọng. Có thể đôi mắt ấy muốn nói rằng các bác luôn kì vọng vào chúng tôi.

Sau buổi hôm đó, tôi luôn nghĩ đến những gì bác đã đã nói với tôi. Tôi tự hứa với lòng mình rằng: “Mình sẽ cố gắn trở thành một người công dân tốt, luôn biết hi sinh vì đất nước như bác đã từng làm”.

Kể về cuộc gặp gỡ với các chú bộ đội nhân ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12 – Bài làm 7

Nhân ngày thành lập quân đội Nhân Dân Việt Nam, học sinh cả trường em được vinh dự chào đón những anh bộ đội cụ Hồ. Đã từ rất lâu, chúng em chỉ được hình dung các anh bộ đội anh dũng bất khuất qua những bài thơ, bài hát, bức tranh, Nay được nhìn thấy các anh trong bộ quần áo màu xanh đầy ý nghĩa ấy thật là một dịp hiếm có. Là một liên đội trưởng của trường, em may mắn được các thầy cô cho phát biểu về cảm nghĩ của mình về thế hệ cha anh đã chiến đấu, hi sinh vì tổ quốc. Buổi lễ diễn ra, trước toàn thể các bạn học sinh, trước các thầy cô giáo yêu quý và những anh bộ đội, em bước lên bục phát biểu rõ ràng và đầy tình cảm.

Kính thưa các thầy cô giáo, kính thưa các anh bộ đội và các bạn học sinh thân mến. Để có cuộc sống hòa bình ngày hôm nay, để trẻ em được đến trường, để con người Việt Nam được sống trong tự do hạnh phúc thì đã có biết bao nhiêu thế hệ cha anh đã ngã xuống, họ không ngần ngại hi sinh tính mạng của mình đổi lấy sự hòa bình và độc lập. Ngày hôm nay em thật vinh dự khi được đứng trên này, nhân dịp ngày thành lập quân đội Nhân Dân Việt Nam để gửi tới thế hệ cha anh – những người anh hùng đất nước lời tri ân sâu sắc nhất.Thế hệ cha anh chúng ta đã phải trải qua biết bao nhiêu gian khổ, họ đã từng bị nô lệ, đã từng bị đàn áp đẫm máu. Họ phải trong cảnh nghèo nàn cơm không có mà ăn, nước chẳng có mà uống. Thực dân Pháp, đế quốc Mỹ đã trải biết bao nhiêu bom đạn xuống mảnh đất nhỏ bé của chúng ta và cướp đi biết bao nhiêu tính mạng con người Việt Nam. Những người mẹ mất con, những người vợ mất chồng, những người con mồ côi cha, những người chiến sĩ mất đông đội. Họ không những đánh đổi cả hạnh phúc cá nhân mình mà còn quyết tử cho tổ quốc quyết sinh. Có những người chiến sĩ bị giặc bắt họ thà chết chứ không chịu khai, họ phải chịu biết bao cực hình sống không bằng chết. Hẳn trong chúng ta ai cũng biết đến những cái tên như Phan Đình Giót, Nguyễn Văn Cừ, Võ Thị Sáu, Nguyễn Văn Trỗi…Họ đều là những người chiến sĩ cách mạng tiêu biểu cho tấm lòng yêu đất nước.

Chiến tranh đã lùi xa nhưng những vết thương trong lòng người vẫn còn mãi. Chất độc màu da cam vẫn để lại di chứng cho biết bao nhiêu con người. Vì đâu mà những thế hệ cha anh lại quyết hi sinh như vậy. Vì đất nước, vì nhân dân. Chúng ta không thể chịu sống hèn sống kém, chúng ta không thể sống mà không tự do. Hồ Chí Minh tiêu biểu cho ý chí sắt đá của thế hệ cha anh. Người đã làm nhiều nghề đi nhiều nước để tìm ra con đường cứu nước.

Vì thế chúng ta cần “uống nước nhớ nguồn” “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Thế hệ cha anh đã hi sinh cả xương máu của mình để làm nên đất nước thì chúng ta những người sống trong cảnh hòa bình no đủ thì cần phải giữ gìn xây dựng đất nước giàu mạnh hơn nữa. Em xin thay mặt các bạn học sinh gửi lời cảm ơn sâu sắc đến thế hệ cha anh đã làm nên đất nước ngày hôm nay.

Kể về cuộc gặp gỡ với các chú bộ đội nhân ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12 – Bài làm 8

Chiến tranh đã qua đi nhưng đọng lại trong lòng mỗi con người Việt Nam vẫn à hình ảnh của những anh bộ đội cụ Hồ kiên cường bất khuất không màng gian khổ, không màng hy sinh để bảo vệ non sông xã tắc. Ngày quân đội Việt Nam được thành lập để bày tỏ lòng biết ơn của thế hệ sau đến họ-những con người đã làm nên dáng hình xứ sở, và để truyền lửa yêu Tổ quốc cho lớp lớp thế hệ sau này. Và trong ngày này tôi đã từng có chuyến đến thăm, gặp gỡ các chú bộ đội, được nghe các chú kể chuyện, được học tập thêm nhiều điều. Đối với tôi, đó là một kỉ niệm khó quên.

Để ngày 20-12 trở nên gần gũi và có ý nghĩa hơn với mỗi người, đặc biệt là với mỗi học sinh, lớp chúng tôi sẽ được đến thăm các chú bộ bộ đội vào đúng ngày Quân đội nhân dân Việt Nam. Nghe thông báo, chúng tôi vô cùng vui mừng và háo hức vì chưa bao giờ có chuyến trải nghiệm đặc biệt như vậy. Từ trước đến nay chỉ từng được nghe thầy cô kể về ngày này, hay xem các buổi lễ kỉ niệm mà không được tận mắt chứng kiến và trai nghiệm cuộc sống thực tế của các chú bộ đội, nên ai cũng mong chờ nhanh nhanh đến ngày đó.

Và 22-12 cũng đã đến, không khí rộn ràng, khắp nơi tổ chức lễ kỉ niệm trọng đại cho ngày này. Chúng tôi tập hợp đông đủ để di chuyển đến doanh trại bộ đội mà trong lòng ai cũng tràn đầy sự tò mò niềm phấn khích. Khi còn đang ở ngoài cổng chúng tôi đã nghe thấy dõng dạc những tiếng hô: “Mốt… hai …Mốt…” Thì ra các chú đang tập luyện. Tinh thần của ai cũng thật hăng say. Chúng tôi được tiếp đón và dẫn dắt thật niềm nở trong ngày hôm áy, từng hoạt động đều vô cùng có ý nghĩa.

Các chú bộ đội chào đón chúng tôi bằng những tiết mục văn nghệ đặc sắc. Các chú vừa đánh đàn ghi ta, vừa hát cho chúng tôi nghe. Sau đó,lớp chúng tôi cũng gửi đến các chú một vài tiết mục văn nghệ lớp tự chuẩn bị, cuối cùng kết thúc chương trình giao lưu gặp mặt bằng một bài hát tập thể về chủ đề 20-12. Tiếng vỗ tay vang rền, tiếng hát ngân nga cùng tiếng ghi ta trầm bổng làm tôi nhớ đến tận bây giờ. Phần chúng tôi mong đợi nhất là được ngồi nghe các chú kể chuyện quân đội. Nhờ các chú mà chúng tôi hiểu thêm về lịch sử và ý nghĩa của ngày thành lập quân đội nhân dân Việt Nam. Quân đội nhân dân Việt Nam tiền thân là đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân được thành lập ngày 22-12-1994 tại rừng Nguyên Bình ( Cao Bằng). Ban đầu chỉ có 34 người do đồng chí Võ Nguyên Giáp chỉ huy, là đơn vị chủ lực của cách mạng lúc bấy giờ. Tuy chỉ có 34 người nhưng tinh thần của mỗi người lại phất cao, lại kiên quyết hơn bất cứ ai hết. Họ đều là con em các tầng lớp nhân dân bị áp bức vì nợ nước, thù nhà mà đứng lên quả cảm chống giặc ngoại xâm. Con đường họ đi đã phải chịu bao gian khổ, thường xuyên phải ăn cơm nhạt, không rau, không muối, phải đối đầu bao thử thách , nguy hiểm nhưng càng trong gian khó, tinh thần càng lên cao. Và với mục tiêu, khẩu hiệu: “quyết đánh thắng trận đầu” chỉ trong chiều ngày 25 đến rạng sáng ngày 26-12-1994, đội đã tiêu diệt gọn 2 đồn địch là Phai Khắt và Nà Ngần. Đó là những chiến thắng đầu tiên mang ý nghĩa to lớn cổ vũ tinh thần cho các chiến sĩ, cho lực lượng giải phóng quân càng trở nên lớn mạnh. Đi qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mĩ, 62 năm chiến đấu,giải phóng quân là lực lượng nòng cốt trong mọi chiến đấu và chiến thắng của dân tộc ta. Năm 1989, theo chỉ thị của Ban bí thư Trung ương Đảng và quyết định của Chính phủ, ngày 22-12 hàng năm không chỉ là ngày kỷ niệm thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam mà còn là ngày Hội quốc phòng toàn dân. Nghe xong câu chuyện các chú kể, chúng tôi tiếp tục được đi thăm khu nghỉ ngơi, sinh hoạt trong doanh trại của các chú bộ đội. Điều làm chúng tôi ấn tượng nhất là đâu đâu cũng gọn gang, sạch sẽ, thể hiện tính kỉ luật cao đối với mỗi người tham gia quân đội. Chúng tôi còn được học cách gấp chăn màn sao chon gay ngắn vuông vức, học cách ăn uống cho gọn gàng, tập cho các tác phong khẩn trương…

Rời doanh trại quân đội nhưng lòng tôi vẫn nhớ mãi những kỉ niệm của ngày hôm nay. Chúng tôi không chỉ được hiểu thêm về quân đội nhân dân Việt Nam, được sống lại trong không khí hào hùng của lịch sử dân tộc qua những lời kể mà còn được học nhiều điều bổ ích. Trong một ngày chúng tôi cảm thấy mình như một chiến sĩ nhỏ được rèn vào nề nếp, kỉ luật, ý thức sâu sắc được trách nhiệm, sứ mệnh của mình đối với tương lai dân tộc, đất nước.

Xem thêm:  Top 6 bài văn mẫu Thuyết minh về cây cao su lớp 9 chọn lọc

Chuyến đi đã khép lại nhưng để lại trong tôi thật nhiều dư âm. Một tháng ngày ý nghĩa được đặt ra có lẽ để mỗi chúng ta ôn lại và tự hào về lịch sử của dân tộc, đồng thời ý thức được sâu sắc hơn về nhiệm vụ của mình trước mắt. Nếu tôi chưa thể cầm súng ngoài biên giới xa xôi, tôi có thể tập trung học tập, rèn luyện ngay từ bây giờ để trở thành tương lai xán lạn của đất nước.

Kể về cuộc gặp gỡ với các chú bộ đội nhân ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12 – Bài làm 9

Nhân ngày thành lập quân đội Nhân Dân Việt Nam, học sinh cả trường em được vinh dự chào đón những anh bộ đội cụ Hồ. Đã từ rất lâu, chúng em chỉ được hình dung các anh bộ đội anh dũng bất khuất qua những bài thơ, bài hát, bức tranh, Nay được nhìn thấy các anh trong bộ quần áo màu xanh đầy ý nghĩa ấy thật là một dịp hiếm có. Là một liên đội trưởng của trường, em may mắn được các thầy cô cho phát biểu về cảm nghĩ của mình về thế hệ cha anh đã chiến đấu, hi sinh vì tổ quốc. Buổi lễ diễn ra, trước toàn thể các bạn học sinh, trước các thầy cô giáo yêu quý và những anh bộ đội, em bước lên bục phát biểu rõ ràng và đầy tình cảm.

Kính thưa các thầy cô giáo, kính thưa các anh bộ đội và các bạn học sinh thân mến. Để có cuộc sống hòa bình ngày hôm nay, để trẻ em được đến trường, để con người Việt Nam được sống trong tự do hạnh phúc thì đã có biết bao nhiêu thế hệ cha anh đã ngã xuống, họ không ngần ngại hi sinh tính mạng của mình đổi lấy sự hòa bình và độc lập. Ngày hôm nay em thật vinh dự khi được đứng trên này, nhân dịp ngày thành lập quân đội Nhân Dân Việt Nam để gửi tới thế hệ cha anh – những người anh hùng đất nước lời tri ân sâu sắc nhất.

Thế hệ cha anh chúng ta đã phải trải qua biết bao nhiêu gian khổ, họ đã từng bị nô lệ, đã từng bị đàn áp đẫm máu. Họ phải trong cảnh nghèo nàn cơm không có mà ăn, nước chẳng có mà uống. Thực dân Pháp, đế quốc Mỹ đã trải biết bao nhiêu bom đạn xuống mảnh đất nhỏ bé của chúng ta và cướp đi biết bao nhiêu tính mạng con người Việt Nam. Những người mẹ mất con, những người vợ mất chồng, những người con mồ côi cha, những người chiến sĩ mất đông đội. Họ không những đánh đổi cả hạnh phúc cá nhân mình mà còn quyết tử cho tổ quốc quyết sinh. Có những người chiến sĩ bị giặc bắt họ thà chết chứ không chịu khai, họ phải chịu biết bao cực hình sống không bằng chết. Hẳn trong chúng ta ai cũng biết đến những cái tên như Phan Đình Giót, Nguyễn Văn Cừ, Võ Thị Sáu, Nguyễn Văn Trỗi…Họ đều là những người chiến sĩ cách mạng tiêu biểu cho tấm lòng yêu đất nước.

Chiến tranh đã lùi xa nhưng những vết thương trong lòng người vẫn còn mãi. Chất độc màu da cam vẫn để lại di chứng cho biết bao nhiêu con người. Vì đâu mà những thế hệ cha anh lại quyết hi sinh như vậy. Vì đất nước, vì nhân dân. Chúng ta không thể chịu sống hèn sống kém, chúng ta không thể sống mà không tự do. Hồ Chí Minh tiêu biểu cho ý chí sắt đá của thế hệ cha anh. Người đã làm nhiều nghề đi nhiều nước để tìm ra con đường cứu nước.

Vì thế chúng ta cần “uống nước nhớ nguồn” “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Thế hệ cha anh đã hi sinh cả xương máu của mình để làm nên đất nước thì chúng ta những người sống trong cảnh hòa bình no đủ thì cần phải giữ gìn xây dựng đất nước giàu mạnh hơn nữa. Em xin thay mặt các bạn học sinh gửi lời cảm ơn sâu sắc đến thế hệ cha anh đã làm nên đất nước ngày hôm nay.

ke ve cuoc gap go voi cac chu bo doi nhan ngay thanh lap quan doi nhan dan viet nam 22 12 - Top 10 bài văn mẫu Kể về cuộc gặp gỡ với các chú bộ đội nhân ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12 lớp 9 chọn lọc

Bài văn mẫu Kể về cuộc gặp gỡ với các chú bộ đội nhân ngày thành lập QĐNDVN

Kể về cuộc gặp gỡ với các chú bộ đội nhân ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12 – Bài làm 10

Nhân kỉ niệm ngày thành lập quân đội nhân dân Việt Nam (22-12), trường tôi đã mời các cựu chiến binh năm xưa tham gia kháng chiến về dự buổi gặp gỡ, giao lưu cùng học sinh chúng tôi. Đó là một buổi trò chuyện thú vị và đầy xúc động. Với tôi, cuộc gặp gỡ này càng thú vị hơn khi tôi vinh dự được thay mặt các bạn học sinh trong trường đứng lên phát biểu những suy nghĩ, tình cảm và trách nghiệm của thế hệ mình với thể hệ cha anh đã chiến đấu, hi sinh để bảo vệ tổ quốc.

Vào ngày diễn ra buổi lễ, tôi đã có mặt tại trường từ rất sớm. Sân trường hôm ấy được trang hoàng rất rực rỡ, nào là cỏ cây hoa lá được trưng bày ở khắp nơi. Phía trên khán đài có một tấm phông xanh nổi bật lên hàng chữ trắng: “Chào mừng ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12/1944 – 22/12/2015”. Bên dưới là dòng chữ in nghiêng: “Gặp gỡ và giao lưu với những chứng nhân lịch sử.” tự nhiên lúc đó tôi cảm thấy thật hồi hộp, dường như có một bầu không khí thiêng liêng và vô cùng trang trọng đang bao trùm khắp sân trường.

Trước khi buổi lễ bắt đầu, các cô giáo bận rộn tập họp, kiểm tra đồng phục và sắp xếp chỗ ngồi và cho chúng tôi. Đúng 7 giờ 30 phút, tất cả đã được ổn định, các thầy cô vào chỗ ngồi của mình và buổi lễ chính thức bắt đầu. Trên khán đài bỗng vang lên tiếng trống chào cờ giòn giã, toàn thể nhà trường cùng đứng dậy để chào đón những vị khách đặc biệt đang tiến vào trong sân trường. Sau khi lễ chào cờ kết thúc cũng là lúc mọi người ổn định lại chỗ ngồi một lần nữa, cổ hiệu trưởng nghiêm trang bước lên khán đài đọc diễn văn chào mừng ngày 22/12. Cả sân trường im lặng lắng nghe, tỉnh thoảng từng tràng vỗ tay vang lên góp phần làm cho buổi lễ giao lưu thêm sôi nổi. Kết thúc bài diễn văn cũng là thời điểm quan trọng và được chờ đón nhất trong ngày hôm đó. Một sĩ quan quân đội nhiều tuổi trong trang phục màu xanh lá nhanh chóng bước lên khán đài. Tuy mái tóc đã điểm bạc, khuôn mặt có không ít nếp nhăn nhưng gương mặt bác luôn kiên định và đôn hậu. Chú ôn lại những kí ức hào hùng của thế hệ các chú trong cuộc kháng chiến đấu tranh của dân tộc, khi ấy giọng nói của bác thật ấm áp và chân tình. Có lẽ phần thú vị nhất mà chúng tôi được nghe là những kỉ niệm có thật và xúc động vô cùng giữa thời chiến.

– Với bác, kỉ niệm sâu sắc nhất là trong lúc tham gia canh gác và khảo sát ở vùng biên giới giáp với Trung Quốc. Đó là một đêm mưa tầm tã. Đơn vị chú trên đường hành quân qua một ngọn núi thấp thì bị địch phát hiện và ra sức tấn công. Bác bị thương và lạc đơn vị. Do mất máu quá nhiều nên bác đã ngất đi. Lúc tỉnh dậy, bác thấy mình nằm trên chiếc giường lá. Bên cạnh là một bà cụ với nét mặt lo lắng, đang ngồi chườm khăn lên trán chú. Bà cụ đã tận tình chăm sóc bác cho đến khi bác hồi phục trở lại.

Bác im lặng một lúc rồi xúc động nói tiếp:

– Sau này bác mới biết bà cũng có con tham gia quân kháng chiến và đã hi sinh. Bà cũng xem các bộ đội  như con của mình và  luôn chăm sóc các bác rất tận tình. Mấy năm sau, trở lại ngôi làng xưa, bác không còn được gặp bà cụ đó nữa. Bà đã mất cách đó không lâu do tuổi già sức yếu.

Ánh mắt bác như nhòa đi. Giọng bác nghẹn ngào, xúc động. Cả trường cũng im lặng hồi lâu.

Sau đó, chúng tôi đã hỏi các bác rất nhiều điều chúng tôi băn khoăn về thời chiến. Bỗng một em khối 6 mạnh dạn giơ tay đứng dậy hỏi bác sĩ quan một câu khiến cả trường phải bật cười: “Bác ơi! Tại sao có ngày 22-12 ạ?”. Lúc đó bác chỉ gật đầu, quay người về phía chúng tôi rồi trả lời: “Thế này cháu ạ! Vào ngày 7-5-1944, Tổng bộ Việt Minh ta ra chỉ thị cho các cấp sửa soạn khởi nghĩa và kêu gọi nhân dân ‘sắm vũ khí đuổi thù chung’. Không khí lúc bấy giờ sôi sục trong tất cả các khu căn cứ. Chính bác cũng cảm nhận được bầu không khi bận rộn. Tình hình thời cuộc lúc này rất khẩn trương, vào khoảng tháng 10-1944, lãnh tụ Hồ Chí Minh đã gửi thư cho đồng bào toàn quốc nêu rõ ‘Phe xâm lược gần đón ngày bị tiêu diệt… Cơ hội cho dân tộc ta giải phóng chỉ ở trong một năm hoặc năm rưỡi nữa. Thời gian rất gấp. Ta phải làm nhanh!’. Sau đó, theo chỉ thị của Cụ Hồ, Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân được thành lập ngày 22- 12-1944 nhằm phát động phong trào đấu tranh cả chính trị và quân sự để thúc đẩy quá trình cách mạng tiến lên mạnh mẽ hơn nữa. Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân đã đánh thắng liên tiếp hai trận ở Phay Khắt và Nà Ngần. Từ đó ngày 22-12-1944 đã trở thành ngày truyền thống của Quân đội nhân dân Việt Nam. Các cháu đã rõ chưa nào?.”

– Rồi ạ – Cả trường đồng thanh kêu to

Ra là vậy, bây giờ thì tôi đã hiểu nguồn gốc ngày 22-12 qua lời kể của bác, hiểu về truyền thống yêu nước và ý chí chiến đấu bảo vệ đất nước của dân tộc và đặc biệt là các chú, các bác trong quân đội. Đó cũng là việc làm thể hiện lòng biết ơn của mình đối với các bậc tiền bốì đã hi sinh để ngày lễ này càng có ý nghĩa và sâu sắc.

Các bạn trong lớp tôi cũng rất sôi nổi và hào hứng khi được đối thoại với các bác. Sau đó, các bác còn kể lại cho toàn trường nghe những chiến công lẫy lừng mà các bác và những người trong quân đội đạt được. Qua đó, chúng tôi đã hiểu hơn rất nhiều về những con người của thế hệ trước, về cuộc kháng chiến gian khổ nhưng hào hùng của dân tộc, về những mất mát đau thương mà cả dân tộc ta đã phải trải qua.

Cuối cùng, tôi thay mặt cho các bạn học sinh đứng lên phát biểu suy nghĩ của mình. Dù rất xúc động và hồi hộp, tôi vẫn nhận thấy ánh mắt khích lệ mà các thầy cô giáo và các bạn cùng lớp dành cho tôi. Điều đó đã giúp tôi thêm tự tin để bước lên, phát biểu bằng chính cảm xúc đang dâng trào trong tôi.

– Kính thưa các bác, các chú đại diện cho hội cựu chiến binh! Kính thưa các thầy giáo , cô giáo cùng toàn thể các bạn học sinh trong trường. Hôm nay là ngày 22/12 là ngày truyền thống của quân đội nhân dân Việt nam. Thay mặt các bạn học sinh trong toàn trường cháu xin gửi tới toàn thể các bác, các chú, các cô đã và đang công tác trong lực lượng vũ trang nhân dân lời chúc và lời chào trân trọng nhất .

Kính thưa các bác, các chú! Vừa qua chúng cháu được nghe lại ý nghĩa lịch sử của ngày 22/12 chúng cháu thấy trải qua bao năm tháng ; với bao nỗi khó khăn vất vả, gặp biết bao kẻ thù quân đội ta vẫn vượt qua và chiến thắng. Để bảo vệ nền hòa bình đã biết bao chiến sĩ đã ngã xuống vì độc lập tự do của đất nước. Chúng cháu là thế hệ may mắn được sinh ra khi đất nước đã hòa bình, thống nhất. Tuy nhiên, qua buổi gặp gỡ và trò chuyện hôm nay, chúng cháu đã phần nào biết được sự gian khổ và mất mát hi sinh của những người đi trước. Hiểu được điều ấy, chúng cháu càng khâm phục, ngưỡng mộ và tự hào về thế hệ cha anh. Để xứng đáng với bao thế hệ cha anh đã không tiếc máu xương , công sức của mình góp phần viết nên trang sử hào hùng cho dân tộc. Chúng cháu xin hứa sẽ chăm ngoan học giỏi, hưởng ứng tốt phong trào thi đua xây dựng trường học thân thiện học sinh tích cực,  học tập và rèn luyện theo 5 điều Bác dạy thiếu niên nhi đồng. Cuối cùng cháu xin kính chúc các chú các bác mạnh khỏe công tác tốt .Thay mặt các bạn học sinh trong trường cháu xin kính tặng các bác các chú bó hoa tươi thắm .Cháu xinh cảm ơn sự có mặt của các bác các chú. Cháu xin trân trọng cảm ơn .

Tôi đã kết thúc bài phát biểu của mình trong tiếng vỗ tay ủng hộ của các bạn học sinh trong trường. Tiếp theo, chúng tôi cùng các bác đi thăm Viện Bảo tàng. Vừa đi, các bác vừa giảng giải cho chúng tôi về truyền thống yêu nước của dân tộc ta. Lúc đó, trong tôi dâng lên một niềm tự hào về dân tộc mình, về thế hệ cha anh đi trước của mình. Kết thúc buổi giao lưu ngoại khóa, chúng tôi luyến tiếc chia tay các bác để lên xe ô tô trở về trường.

Sau buổi hôm đó, tôi luôn nhớ đến những câu chuyện xúc động mà bác kể, nhớ đến những chiến công, công sức của những chiến sĩ bộ đội cụ Hồ. Và thầm cảm ơn họ, những người đã cho tôi một niềm tin và ý chí quyết tâm học giỏi  Tôi tự hứa với lòng mình phải sống sao cho thật xứng đáng là con cháu của đất nước Việt Nam anh hùng.

Trên đây là những bài văn mẫu Bài viết số 3 lớp 9 đề 4: Kể về cuộc gặp gỡ với các chú bộ đội nhân ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12. Hi vọng sau khi tham khảo các em có thể làm tốt đề văn này.

Thu Thủy

Check Also

bai viet so 4 lop 10 de 3 thuyet minh ve mot kinh nghiem hoc van hoac lam van e1584264850645 310x165 - Top 10 bài văn mẫu Bài viết số 4 lớp 10 đề 3 Thuyết minh về một kinh nghiệm học văn hoặc làm văn lớp 10 chọn lọc

Top 10 bài văn mẫu Bài viết số 4 lớp 10 đề 3 Thuyết minh về một kinh nghiệm học văn hoặc làm văn lớp 10 chọn lọc

Hướng dẫn làm bài văn mẫu Bài viết số 4 lớp 10 đề 3 Thuyết …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *